Những Tác Phẩm Hài

Tôi không biết những việc mình đang làm sai hay đúng chỉ biết rằng con tôi không thể thiếu cha và đứa bé 4 tháng tuổi trong bụng cô nhân tình của chồng không thể không được nhìn ánh mặt trời.

Đúng vào ngày cá tháng Tư năm ngoái, khi vừa đến công ty tôi nhận được tin nhắn "trêu đùa" của chồng: "Em yêu, anh xin lỗi, ngàn lần xin lỗi em. Anh đã lỡ có một đứa con riêng với người đàn bà khác. Hãy tha lỗi cho anh?".
Thú thật tôi ghét nhất những kiểu đùa trái khoáy như thế này nhưng chẳng ai lại đi giận hờn, trách cứ những lời bông đùa trong cái ngày cả thế giới được quyền nói dối.
"Anh đừng mang hạnh phúc ra làm trò đùa như thế, em không thích" - tôi nhắn tin lại cho chồng trong lòng cảm thấy khó chịu, ngột ngạt, bức bối. Tôi đoán chắc anh biết ý nên không nhắn trả lời và công việc bận rộn khiến tôi quay như chong chóng và quên bẵng "lời nói dối ngọt ngào" của chồng.
Tối về nhà, trong bữa cơm tôi thấy thái độ chồng khang khác. Anh ít nói và không trêu đùa với hai đứa nhỏ như mọi khi. Ăn xong anh ra hành lang trầm ngâm hút thuốc. Có vẻ anh đang phải suy nghĩ điều gì ghê gớm lắm. Tôi linh cảm có chuyện gì không hay xẩy ra nhưng không dám hỏi. Tôi hiểu tính anh, nếu cần chia sẻ thì anh sẽ tự nói ra với vợ.
Khi tôi cho hai đứa nhỏ học bài, đi ngủ xong xuôi thì anh vào phòng nói rằng có chuyện muốn nói. "Anh yêu em và không muốn dối trá, lừa lọc. Anh xin và mong em tha thứ". Sự mào đầu câu chuyện của anh khiến tôi thêm lo sợ."Anh đã có tình cảm với một người đàn bà khác và cô ấy đang mang trong mình giọt máu của anh" - chồng tôi nói tiếp.
Tôi chết lặng khi nghe chính miệng chồng nói ra những lời cay đắng như thế. Bất chợt nghĩ ra đây là ngày cá tháng Tư và năm nào tôi cũng bị anh cho ăn một cú lừa ngoạn mục trong lòng bớt lo lắng. Tôi đấm vào vai chồng: "Em bảo anh đừng đùa kiểu đó, em không thích. Anh đùa ác thế".
Tôi giận chồng nhưng không muốn làm kẻ giết người (Ảnh minh họa)
Tôi giận chồng nhưng không muốn làm kẻ giết người (Ảnh minh họa)
"Anh không đùa, anh biết hôm nay là ngày nói dối nhưng đây là chuyện hoàn toàn nghiêm túc. Anh phải nói với em vì cái thai trong bụng cô ấy ngày một lớn. Anh muốn em là người quyết định sinh mạng của đứa trẻ thay anh".Anh vừa nói vừa nắm chặt lấy tay tôi. Nhìn ánh mắt chồng tôi biết đây không phải là một trò đùa.
Không chờ tôi căn vặn, cứ thế anh ngồi kể lể hết chuyện mình đi ngoại tình. Tình nhân của anh là cô bé sinh viên về phòng anh thực tập mấy tháng trước. Nét trẻ trung, yêu đời của cô bé đã làm cho con tim anh xao động. Cô bé biết anh có vợ con nhưng vẫn mê mệt yêu anh. Họ đến với nhau vì quá yêu. Họ biết mình đang làm điều sai trái nhưng không thể kiềm chế được tình cảm. Và khi cô bé thông báo dính bầu mới khiến anh chợt tỉnh cơn mê.
Một đứa trẻ đang thành hình và sắp chào đời khiến anh rối trí và không biết giải quyết tình huống này bằng cách gì. Anh sợ mất vợ, con. Anh sợ bố mẹ anh biết chuyện sẽ từ mặt vì ông bà vốn đặt nặng vấn đề đạo đức, gia phong. Anh mong tôi nghĩ cách cứu giúp anh thoát khỏi chuyện này. Anh bảo rằng anh và cô ấy sẽ làm theo tất cả mọi sự sắp đặt của tôi.
Ánh mắt anh lóe lên niềm hy vọng nói với tôi rằng đứa bé là con trai và mong muốn lớn nhất là nó được thừa nhận và mang họ của anh. Anh muốn ngày mai tôi về thưa chuyện với bố mẹ chồng và cầu xin giúp anh vì tôi vốn được ông bà quý trọng, tin yêu.
 
Top